thiên tướng
Định nghĩa
- Danh từ:
- (Cổ) Vị tướng do trời sai xuống: "thiên tướng" chỉ một vị tướng tài ba, được coi như do trời phái xuống trần gian để thực hiện một sứ mệnh đặc biệt, thường mang tính huyền thoại hoặc tôn kính.
- Người có tài năng xuất chúng, như được trời ban: "thiên tướng" còn dùng để chỉ người có tài năng quân sự hoặc lãnh đạo vượt trội, như thể được trời phú cho.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong truyền thuyết, ông là một thiên tướng xuống giúp dân đánh giặc. (Trong truyền thuyết, ông là vị tướng do trời sai xuống giúp dân đánh giặc.)
- Nhà vua xem ông như một thiên tướng, người có thể thay trời trị vì thiên hạ. (Nhà vua coi ông như vị tướng trời ban, người có thể thay trời cai trị thiên hạ.)
Các cách sử dụng nâng cao
"thiên tướng tái thế": vị tướng trời xuất hiện trở lại, thường dùng để ca ngợi tài năng phi thường.
- Người đời gọi ông là thiên tướng tái thế vì tài thao lược của ông. (Người đời gọi ông là vị tướng trời tái sinh vì tài năng quân sự của ông.)
"thiên tướng giáng thế": vị tướng trời hạ sinh xuống trần, mang ý nghĩa huyền bí.
- Trong sử thi, vị thiên tướng giáng thế đã mang lại hòa bình cho vương quốc. (Trong sử thi, vị tướng trời hạ sinh đã mang lại hòa bình cho vương quốc.)
Biến thể và từ gần giống
Thiên (danh từ): trời, bầu trời — thành tố tạo nên "thiên tướng".
- Thiên địa bao la. (Trời đất mênh mông.)
Tướng (danh từ): người chỉ huy quân đội, vị tướng.
- Tướng tài ba có thể xoay chuyển cục diện chiến trường. (Vị tướng tài ba có thể thay đổi tình hình chiến trường.)
Thiên binh (danh từ): lính trời, quân đội thiên đình.
- Thiên binh thiên tướng xuống trần đánh giặc. (Lính trời và tướng trời xuống trần đánh giặc.)
Từ đồng nghĩa
Tướng trời: vị tướng do trời sai xuống, nghĩa tương tự "thiên tướng".
- Người ta tin ông là tướng trời giáng thế. (Người ta tin ông là vị tướng trời hạ sinh.)
Thánh tướng: vị tướng có phép lạ, được tôn sùng như thần thánh.
- Trong văn hóa dân gian, Thánh Gióng là một thánh tướng. (Trong văn hóa dân gian, Thánh Gióng là một vị tướng thánh.)
Thành ngữ liên quan
- Thiên tướng bất phàm: vị tướng trời không tầm thường, chỉ người có tài năng phi thường.
- Tài năng của ông ấy thật là thiên tướng bất phàm. (Tài năng của ông ấy thực sự phi thường, không tầm thường.)